玩珠吟

唐代 天然
识得衣中宝,无明醉自惺。百骸俱溃散,一物镇长灵。 知境浑非体,寻珠不定形。悟即三身佛,迷疑万卷经。 在心心岂测,居耳耳难听。罔像先天地,渊玄出杳冥。 本刚非锻鍊,元净莫澄停。盘泊逾朝日,玲珑映晓星。 瑞光流不灭,真澄浊还清。鉴照崆峒寂,劳笼法界明。 剉凡功不灭,超圣果非盈。龙女心亲献,蛇王口自倾。 护鹅人却活,黄雀义犹轻。解语非关舌,能言不是声。 绝边弥瀚漫,三际等空平。演教非为教,闻名不认名。 二边俱不立,中道不须行。见月休看指,归家罢问程。 识心岂测佛,何佛更堪成。
shí de zhōng bǎo   míng zuì xīng bǎi hái kuì sàn   zhèn cháng líng    
zhī jìng hún fēi   xún zhū dìng xíng sān shēn   wàn juàn jīng    
zài xīn xīn   ěr ěr nán tīng wǎng xiàng xiān tiān yuān   xuán chū yǎo míng    
běn gāng fēi duàn liàn   yuán jìng chéng tíng pán cháo líng   lóng yìng xiǎo xīng    
ruì guāng liú miè   zhēn chéng zhuó huán qīng jiàn zhào kōng tóng láo   lóng jiè míng    
cuò fán gōng miè   chāo shèng guǒ fēi yíng lóng xīn qīn xiàn shé   wáng kǒu qīng    
é rén què huó   huáng què yóu qīng jiě fēi guān shé néng   yán shì shēng    
jué biān hàn màn   sān děng kōng píng yǎn jiào fēi wéi jiào wén   míng rèn míng    
èr biān   zhōng dào xíng jiàn yuè xiū kàn zhǐ guī   jiā wèn chéng    
shí xīn   gèng kān chéng