挽朱侍郎

宋代 王柏
渺渺康湖水,峨峨蜀野山。 是翁元不死,蜕骨此中间。 草木券台绿,莓苔翁仲斑。 白云伤北望,清泪更潸潸。
miǎo miǎo kāng shuǐ   é é shǔ shān  
shì wēng yuán   tuì zhōng jiān  
cǎo quàn tái 绿   méi tái wēng zhòng bān  
bái yún shāng běi wàng   qīng lèi gèng shān shān