挽朱南伯

宋代 陆文圭
舜齿不逾德,天乎夺此君。 官强称主簿,郎已转修文。 玉质埋黄壤,葩辞散彩云。 从今书带草,不独郑公坟。
shùn chǐ 齿   tiān duó jūn  
guān qiáng chēng zhǔ 簿   láng zhuǎn xiū wén  
zhì mái huáng rǎng   sàn cǎi yún  
cóng jīn shū dài cǎo   zhèng gōng fén