挽庄定山用见素韵

唐代 杨廉
东头曩日侍先皇,犹记鳌山第一章。独酌久应收燮理,素丝新岂恋羔羊。 不妨野寺参南老,肯使终身作务光。草阁天峰人已去,依然篱菊自寒香。
dōng tóu nǎng shì xiān huáng   yóu áo shān zhāng zhuó jiǔ yīng shōu xiè   xīn liàn gāo yáng
fáng cān nán lǎo   kěn shǐ 使 zhōng shēn zuò guāng cǎo tiān fēng rén   rán hán xiāng