晚至新塘

宋代 陆游
青鞋随意出柴荆,聊向南塘曳杖行。 归鸟已从烟际没,断虹犹在柳梢明。 城头层塔凌空立,浦口孤舟并岸横。 向道有诗浑不信,为君拥鼻作吴声。
qīng xié suí chū chái jīng   liáo xiàng nán táng zhàng xíng
guī niǎo cóng yān méi   duàn hóng yóu zài liǔ shāo míng
chéng tóu céng líng kōng   kǒu zhōu bìng àn héng
xiàng dào yǒu shī hún xìn   wèi jūn yōng zuò shēng