挽正字南仲四首

宋代 周文璞
一自初闻报,哀号向草堂。 相随只儿子,远和有山獐。 土沃幽宫掩,灰凝奠酒香。 孤身挥泣尽,松柏便萎黄。
chū wén bào   āi háo xiàng cǎo táng  
xiāng suí zhǐ ér zi   yuǎn yǒu shān zhāng  
yōu gōng yǎn   huī níng diàn jiǔ xiāng  
shēn huī jǐn   sōng bǎi biàn 便 wěi huáng