挽赵益之

宋代 陆文圭
汝父昔吾友,汝翁昔我师。 汝时侍亲侧,楚楚玉儿雪。 稍长从吾游,学间乃大奇。 风木不待养,垣室空遗基。 成立汝有望,修短吾莫推。 四世积善心,一门无诚眉。 俯仰三十载,三工路人悲。 受气各有终,劳生嗟颖为。 墙东荷锄搜,夙受汝翁知。 老怀念畴昔,不觉衰涕垂。 欲志殿中墓,健笔惭退之。
yǒu   wēng shī  
shí shì qīn   chǔ chǔ ér xuě  
shāo cháng cóng yóu   xué jiān nǎi  
fēng dài yǎng   yuán shì kōng  
chéng yǒu wàng   xiū duǎn tuī  
shì shàn xīn   mén chéng méi  
yǎng sān shí zài   sān gōng rén bēi  
shòu yǒu zhōng   láo shēng jiē yǐng wèi  
qiáng dōng chú sōu   shòu wēng zhī  
lǎo huái 怀 niàn chóu   jué shuāi chuí  
zhì diàn 殿 zhōng   jiàn cán tuì 退 zhī