挽赵飞卿

宋代 阳枋
万翠亭边山郁葱,书声散出五云重。 红萱色改宦情薄,绿酒杯深客话浓。 雁起秋空从整整,鸥间野水自溶溶。 谁人为作坡仙传,弟似颍滨文似邕。
wàn cuì tíng biān shān cōng   shū shēng sàn chū yún zhòng  
hóng xuān gǎi huàn qíng báo   绿 jiǔ bēi shēn huà nóng  
yàn qiū kōng cóng zhěng zhěng   ōu jiān shuǐ róng róng  
shuí rén wéi zuò xiān chuán   shì yǐng bīn wén shì yōng