晚棹

元代 周权
白水青林荡晚晴,野禽树底向人鸣。乘风十幅蒲帆饱,快试淮南第一程。
bái shuǐ qīng lín dàng wǎn qíng   qín shù xiàng rén míng chéng fēng shí fān bǎo   kuài shì huái nán chéng