挽张舍人二首

明代 唐顺之
少小侍中郎,人称张辟强。方随鸡树息,忽是凤毛亡。 剑歇云间气,珠沉掌上光。一经何所托,重为相君伤。
shào xiǎo shì zhōng láng   rén chēng zhāng qiáng fāng suí shù   shì fèng máo wáng    
jiàn xiē yún jiān   zhū chén zhǎng shàng guāng jīng suǒ tuō zhòng   wèi xiāng jūn shāng