挽俞时斋

宋代 陆文圭
襄扬耆旧傅,一览涕无从。 入社深更叟,斋居粝食翁。 市朝终不到,林润或相逢。 有子能傅业,棺衾得慎终。
xiāng yáng jiù   lǎn cóng  
shè shēn gēng sǒu   zhāi shí wēng  
shì cháo zhōng dào   lín rùn huò xiāng féng  
yǒu zi néng   guān qīn shèn zhōng