挽俞汉远诗

明代 杨士奇
穷通各有命,匪人所克为。俞生越乡彦,落落荆璞资。 一朝污苍蝇,弃置在涂泥。良工屡回顾,昧者掩抑之。 俞生安义分,浩浩旷达怀。庭阶绝尘杂,春草含碧滋。 对之襟宇融,点染出天机。兴来写川岳,奋笔疾若飞。 以斯自陶适,贵富邈罔知。自偶清者游,宁惭俗流疵。 如何逐化物,奄忽在今兹。岂徒同侪憾,上有慈母悲。 幽室杳冥冥,怀旧书此词。
qióng tōng yǒu mìng   fěi rén suǒ wèi shēng yuè xiāng yàn luò   luò jīng    
zhāo cāng ying   zhì zài liáng gōng huí mèi   zhě yǎn zhī    
shēng ān fēn   hào hào kuàng huái 怀 tíng jiē jué chén chūn   cǎo hán    
duì zhī jīn róng   diǎn rǎn chū tiān xīng lái xiě chuān yuè fèn   ruò fēi    
táo shì   guì miǎo wǎng zhī ǒu qīng zhě yóu níng   cán liú    
zhú huà   yǎn zài jīn tóng chái hàn shàng   yǒu bēi    
yōu shì yǎo míng míng   huái 怀 jiù shū