挽月湖二首

宋代 危稹
诏书屡趣入承明,黄阁前头不肯登。 苦欲归休同野老,本来清净是禅僧。 苔生文塔今成古,影挂山房唤不应。 犹想经行泉石处,倚岩憔悴一枯藤。
zhào shū chéng míng   huáng qián tou kěn dēng  
guī xiū tóng lǎo   běn lái qīng jìng shì chán sēng  
tái shēng wén jīn chéng   yǐng guà shān fáng huàn yīng  
yóu xiǎng jīng xíng quán shí chù   yán qiáo cuì téng