挽愿海

明代 释函是
国久无真忠,忠者多见戮。家久无真孝,孝者先无禄。 为孝岂凶德,老病宜孤独。秋中痛吴门,气咽不能续。 再展海云章,零泪继宵夙。天高霜气寒,林空山木秃。 代谢理恒然,老少相往复。委运付生平,饥食聊自足。 早不闻孝思,使汝长受福。
guó jiǔ zhēn zhōng   zhōng zhě duō jiàn jiā jiǔ zhēn xiào   xiào zhě xiān
wèi xiào xiōng   lǎo bìng qiū zhōng tòng mén   néng
zài zhǎn hǎi yún zhāng   líng lèi xiāo tiān gāo shuāng hán   lín kōng shān
dài xiè héng rán   lǎo shào xiāng wǎng wěi yùn shēng píng   shí liáo
zǎo wén xiào   shǐ 使 zhǎng shòu