挽叶翰林

宋代 刘敞
翰林气英发,博学起徒步。初射东堂策,巳称济时具。 出入三千岁,差池千一遇。青云得自致,白眼与俗迕。 劲节凌秋旻,玄文匿深雾。尺璧可令毁,坚石难使铸。 董生胶西相,贾子长沙傅。终疑希世才,良用制作误。 衔悲去修门,觖望动行路。落落长松姿,岁晏悴霜露。 平生慕高名,邂逅隔清晤。心许千金剑,无由挂君墓。
hàn lín yīng   xué chū shè dōng táng   chēng shí    
chū sān qiān suì   chā chí qiān qīng yún zhì bái   yǎn    
jìn jié líng qiū mín   xuán wén shēn chǐ lìng huǐ jiān   shí nán shǐ zhù 使    
dǒng shēng jiāo 西 xiāng   jiǎ cháng shā zhōng shì cái liáng   yòng zhì zuò    
xián bēi xiū mén   jué wàng dòng xíng luò luò cháng sōng suì 姿   yàn cuì shuāng    
píng shēng gāo míng   xiè hòu qīng xīn qiān jīn jiàn   yóu guà jūn