挽姚仲纯

南北朝 王寂
夫子人之杰,魁然道最纯。乡闾连沛邑,族系出虞宾。 清节冰壶莹,孤标玉树新。妙龄探桂窟,雅志傲蒲轮。 事业传衣钵,风流表缙绅。斗南惟此老,月旦复谁人。 忍死哭亡社,偷安笑具臣。斯文虽未丧,吾道竟难伸。 彭泽不书宋,东陵无负秦。直从强健日,收得自由身。 把臂言犹在,回头迹己陈。发书占贾鵩,绝笔感商麟。 玄矣骑箕尾,嗟哉厄已辰。终天从此别,穷壤向谁亲。 堕椁逢王果,留灯待沈彬。彭殇俱逝水,孔蹠共荒榛。 书带缘新垄,笛声起旧邻。绝弦双堕泪,挂剑一伤神。 冢树悲长夜,山花作好春。龟趺平木杪,谁为写光尘。
rén zhī jié   kuí rán dào zuì chún xiāng lián pèi   chū bīn
qīng jié bīng yíng   biāo shù xīn miào líng tàn guì   zhì ào lún
shì chuán   fēng liú biǎo jìn shēn dǒu nán wéi lǎo   yuè dàn shuí rén
rěn wáng shè   tōu ān xiào chén wén suī wèi sàng   dào jìng nán shēn
péng shū sòng   dōng líng qín zhí cóng qiáng jiàn   shōu de yóu shēn
yán yóu zài   huí tóu chén shū zhàn jiǎ   jué gǎn shāng lín
xuán wěi   jiē zāi è chén zhōng tiān cóng bié   qióng rǎng xiàng shuí qīn
duò guǒ féng wáng guǒ   liú dēng dài shěn bīn péng shāng shì shuǐ   kǒng zhí gòng huāng zhēn
shū dài yuán xīn lǒng   shēng jiù lín jué xián shuāng duò lèi   guà jiàn shāng shén
zhǒng shù bēi cháng   shān huā zuò hǎo chūn guī píng miǎo   shuí wèi xiě guāng chén