畹岩有仙人掌断委草中感赋

清代 罗运崃
物化莽茫茫,草木胡旦夕。不为太华擎露盘,乃在荒岩卧烟砾。 神明浴水蛟为龙,斧凿撼山玉成石。春心乍失仙葩青,秋声遥望丛兰碧。 翻云覆雨日悠悠,百年我亦悲行客。
huà mǎng máng máng   cǎo dàn wéi tài huá qíng pán   nǎi zài huāng yán yān
shén míng shuǐ jiāo wèi lóng   záo hàn shān chéng shí chūn xīn zhà shī xiān qīng   qiū shēng yáo wàng cóng lán
fān yún yōu yōu   bǎi nián bēi xíng