挽徐松轩

元代 周权
漫说颜童骨可仙,养生至理亦难言。世情谁恸西州路,座客空怀北海樽。 花落鹃啼江树碧,松深鹤怨岭云昏。可怜旷代风流尽,独酹南薰一断魂。
màn shuō yán tóng xiān   yǎng shēng zhì nán yán shì qíng shuí tòng 西 zhōu   zuò kōng huái 怀 běi hǎi zūn
huā luò juān jiāng shù   sōng shēn yuàn lǐng yún hūn lián kuàng dài fēng liú jǐn   lèi nán xūn duàn hún