挽许士元州判

宋代 陆文圭
有数应前定,浮生难豫期。 为亲尝药去,俄自载工共归。 循吏堪为傅,遗民议立祠。 灵輀无路送,老咏不胜挥。
yǒu shù yīng qián dìng   shēng nán  
wèi qīn cháng yào   é zài gōng gòng guī  
xún kān wèi   mín  
líng ér sòng   lǎo yǒng shèng huī