挽宣化李烈女

清代 缪烜
宣城有女堪励俗,生长闺中严自束。针线惟勤继晷灯,陌阡不涉寻春足。 守贞待字怜里争,交口相称遍亲属。前村鼓乐庆秋登,父母偕行俾处独。 习惯徒知往赛神,疏防倏已来戎伏。空庭长日阒无人,啖者视为几上肉。 乘卢淩弱横相干,兽心乃在常佣仆。仓猝奚奔号莫应,此身可死不可辱。 恨漫碧落气烛虹,爪裂奸容奸手毒。石点纷纷星雨飞,血洒桃花躯洁玉。 身躯玉洁志冰清,二九春光逝水轻,纲常巾帼千秋名。
xuān chéng yǒu kān   shēng zhǎng guī zhōng yán shù zhēn xiàn 线 wéi qín guǐ dēng   qiān shè xún chūn
shǒu zhēn dài lián zhēng   jiāo kǒu xiāng chèn biàn qīn shǔ qián cūn qìng qiū dēng   xié xíng chù
guàn zhī wǎng sài shén   shū fáng shū lái róng kōng tíng cháng rén   dàn zhě shì wéi shàng ròu
chéng líng ruò héng xiāng gān   shòu xīn nǎi zài cháng yōng cāng bēn hào yīng   shēn
hèn màn luò zhú hóng   zhǎo liè jiān róng jiān shǒu shí diǎn fēn fēn xīng fēi   xuè táo huā jié
shēn jié zhì bīng qīng   èr jiǔ chūn guāng shì shuǐ qīng   gāng cháng jīn guó qiān qiū míng