挽闲闲真人父司徒

宋代 陆文圭
堂堂遗一老,五福寿而康。 系出安仁谰,身居荣禄乡。 春山樵独隐,晚圃菊尤香。 有子知何憾,骑龙下大荒。
táng táng lǎo   shòu 寿 ér kāng  
chū ān rén lán   shēn róng xiāng  
chūn shān qiáo yǐn   wǎn yóu xiāng  
yǒu zi zhī hàn   lóng xià huāng