挽吴准斋

宋代 徐元杰
壮岁能官不厌卑,怆怀霜露蚤知几。 扣其学问中心得,如此典型今代希。 天子诏之坚逊避,朝端达者夙瞻依。 甲辰重晤言前定,痛述生平泪忍挥。
zhuàng suì néng guān yàn bēi   chuàng huái 怀 shuāng zǎo zhī  
kòu xué wèn zhōng xīn   diǎn xíng jīn dài  
tiān zhào zhī jiān xùn   cháo duān zhě zhān  
jiǎ chén zhòng yán qián dìng   tòng shù shēng píng lèi rěn huī