挽伍骥处士

宋代 邓林
鹤发初添感岁华,俄闻君死发如鸦。此生修短谁能料,往事凄凉我独嗟。 墓石恐无人秉笔,籯金幸有子承家。一杯恨掩面山土,宿草年来几度花。
chū tiān gǎn suì huá   é wén jūn shēng xiū duǎn shuí néng liào wǎng   shì liáng jiē    
shí kǒng rén bǐng   yíng jīn xìng yǒu zi chéng jiā bēi hèn yǎn miàn shān   cǎo 宿 nián lái huā