挽吴公祥承事诗
昔过高阳时,尝登通德门。
敢违乡党敬,尚想典刑存。
乔木萦心曲,空花浥泪痕。
定应归净土,何必赋招魂。
xī
昔
guò
过
gāo
高
yáng
阳
shí
时
,
cháng
尝
dēng
登
tōng
通
dé
德
mén
门
。
gǎn
敢
wéi
违
xiāng
乡
dǎng
党
jìng
敬
,
shàng
尚
xiǎng
想
diǎn
典
xíng
刑
cún
存
。
qiáo
乔
mù
木
yíng
萦
xīn
心
qǔ
曲
,
kōng
空
huā
花
yì
浥
lèi
泪
hén
痕
。
dìng
定
yīng
应
guī
归
jìng
净
tǔ
土
,
hé
何
bì
必
fù
赋
zhāo
招
hún
魂
。