挽文文溪宣慰

元代 刘诜
身世从违梦,功名毁誉资。平生惟客在,后死有兄知。 危涕秋风远,华颠岭海期。空馀千载意,不得尽吾诗。
shēn shì cóng wéi mèng   gōng míng huǐ píng shēng wéi zài hòu   yǒu xiōng zhī    
wēi qiū fēng yuǎn   huá diān lǐng hǎi kōng qiān zǎi   jǐn shī