挽文文山

宋代 邓剡
忆公泪悬河,九地无处泻。 想公骑赤龙,请命苍梧野。 世人醉生死,翻笑独醒者。 焉知千载英,精爽皎不夜。 义士无废兴,时运有代谢。 念昔丧乱初,公骑使君马。 奋袂起勤王,忼慨泪盈把。 须臾三万众,如自九天下。 灯棋书檄交,笑语杂悲咤。 捧土障洪河,一绳维大厦。 至哉朝宗性,百折终不舍。 身北冠自南,血碧心肯化。 颜钩凛忠劲,杜诗蔚骚雅。 晋阳骨肉冤,东市刀兵解。 精诚揭天日,气魄动夷夏。 丈夫如此何,一死尤足怕。 田横老宾客,白发馀息假。 有时梦岩电,意悟当飘洒。 非无中丞传,杀青自谁写。 魂归哀江南,千秋俎乡社。
gōng lèi xuán   jiǔ chǔ xiè
xiǎng gōng chì lóng   qǐng mìng cāng
shì rén zuì shēng   fān xiào xǐng zhě
yān zhī qiān zǎi yīng   jīng shuǎng jiǎo
shì fèi xīng   shí yùn yǒu dài xiè
niàn sāng luàn chū   gōng shǐ 使 jūn
fèn mèi qín wáng   kāng kǎi lèi yíng
sān wàn zhòng   jiǔ tiān xià
dēng shū jiāo   xiào bēi zhà
pěng zhàng hóng   shéng wéi shà
zhì zāi cháo zōng xìng   bǎi zhé zhōng shě
shēn běi guān nán   xuè xīn kěn huà
yán gōu lǐn zhōng jìn   shī wèi sāo
jìn yáng ròu yuān   dōng shì dāo bīng jiě
jīng chéng jiē tiān   dòng xià
zhàng   yóu
tián héng lǎo bīn   bái jiǎ
yǒu shí mèng yán diàn   dāng piāo
fēi zhōng chéng chuán   shā qīng shuí xiě
hún guī āi jiāng nán   qiān qiū xiāng shè