晚闻庭树鸦鸣有感

宋代 陆游
鸟鹊栖我庭,将旦辄散去;此岂厌所栖,亦以饮啄故。 一饥能驱人,扰扰无晨暮;不然亦已矣,岂乐尘土污。 我有茆三间,自少鲜外慕,力耕自足食,鸡豚亦可具。 晚虽误收召,疾走如脱兔。 六年枫林下,不知岁月度。 残骸幸强健,沽酒遍山步。 醉归每自笑,不负此芒屦。 平生爱方外,虽老冀有遇。 秋风送片帆,更上剡溪路。
niǎo què tíng   jiāng dàn zhé sàn   yàn suǒ   yǐn zhuó
néng rén   rǎo rǎo chén   rán   chén
yǒu máo sān jiān   shǎo xiān wài   gēng shí   tún
wǎn suī shōu zhào   zǒu tuō
liù nián fēng lín xià   zhī suì yuè
cán hái xìng qiáng jiàn   jiǔ biàn shān
zuì guī měi xiào   máng
píng shēng ài fāng wài   suī lǎo yǒu
qiū fēng sòng piàn fān   gèng shàng shàn