宛委山

元代 韩性
秦山几千仞,翠入蓬莱城。城中望山色,明暗分阴晴。 老夫散策山前路,为爱看云不归去。仰看惊怪鹭飞来,回头忽见云生处。 崦中孤起如炊烟,乘风腾上苍厓巅。厓巅宿云喜迎接,横空一幅兜罗绵。 天风吹散银千缕,淡处是烟浓是雨。云师拗怒不肯回,露出峰头尺来许。 一雨三日溪水肥,老夫欲归不成归。云师知我惨不乐,故出小谲相娱嬉。 老夫作诗一笑领,举袖收云散空迥。倚松绝叫山下人,仰看云峰起山顶。
qín shān qiān rèn   cuì péng lái chéng chéng zhōng wàng shān míng   àn fēn yīn qíng    
lǎo sàn shān qián   wèi ài kàn yún guī yǎng kàn jīng guài fēi lái huí   tóu jiàn yún shēng chù    
yān zhōng chuī yān   chéng fēng téng shàng cāng diān diān yún 宿 yíng jiē héng   kōng dōu luó mián    
tiān fēng chuī sàn yín qiān   dàn chù shì yān nóng shì yún shī niù kěn huí   chū fēng tóu chǐ lái    
sān shuǐ féi   lǎo guī chéng guī yún shī zhī cǎn   chū xiǎo jué xiāng    
lǎo zuò shī xiào lǐng   xiù shōu yún sàn kōng jiǒng sōng jué jiào shān xià rén yǎng   kàn yún fēng shān dǐng