挽汪约叟

宋代 王柏
幸有灵光在,天乎作麽亡。 生来最真实,病里亦康强。 和气留丹鼎,清尘凝笔床。 溪山呈秀处,风露悄凄凉。
xìng yǒu líng guāng zài   tiān zuò wáng  
shēng lái zuì zhēn shí   bìng kāng qiáng  
liú dān dǐng   qīng chén níng chuáng  
shān chéng xiù chù   fēng qiāo liáng