挽外舅林明道二首

宋代 刘克庄
少小亲函丈,而今白发生。 居然明我秽,久矣愧翁清。 川逝悲贤淑,山颓惜老成。 年来得瘖疾,相挽不能鸣。
shào xiǎo qīn hán zhàng   ér jīn bái shēng
rán míng huì   jiǔ kuì wēng qīng
chuān shì bēi xián shū   shān tuí lǎo chéng
nián lái de yīn   xiāng wǎn néng míng