晚眺

唐代 罗隐
凭古城边眺晚晴,远村高树转分明。天如镜面都来静, 地似人心总不平。云向岭头闲不彻,水流溪里太忙生。 谁人得及庄居老,免被荣枯宠辱惊。
píng chéng biān tiào wǎn qíng   yuǎn cūn gāo shù zhuǎn fēn míng tiān jìng miàn dōu lái jìng  
shì rén xīn zǒng píng yún xiàng lǐng tóu xián chè   shuǐ liú tài máng shēng
shuí rén zhuāng lǎo   miǎn bèi róng chǒng jīng