晚宿双峰驿楼与故人陈哲言别

宋代 王称
山暝烟已敛,林凉月初生。扁舟泊江汜,候吏欣相迎。 登楼引孤兴,开筵坐空明。杯分敛溪绿,帘捲双峰青。 几席湛碧流,兰气浮冠缨。泠泠露丛鹊,中夜四五惊。 偶因念物性,终焉感吾情。十载怀一枝,三匝栖未宁。 兹晨胡为哉,又逐孤云征。良宵一邂逅,明发增屏营。 萧萧众籁寒,万壑同时鸣。缄辞别知己,解缆摇行旌。
shān míng yān liǎn   lín liáng yuè chū shēng piān zhōu jiāng   hòu xīn xiāng yíng
dēng lóu yǐn xīng   kāi yán zuò kōng míng bēi fēn liǎn 绿   lián juǎn shuāng fēng qīng
zhàn liú   lán guān yīng líng líng cóng què   zhōng jīng
ǒu yīn niàn xìng   zhōng yān gǎn qíng shí zài huái 怀 zhī   sān wèi níng
chén wéi zāi   yòu zhú yún zhēng liáng xiāo xiè hòu   míng zēng bīng yíng
xiāo xiāo zhòng lài hán   wàn tóng shí míng jiān bié zhī   jiě lǎn yáo xíng jīng