挽孙子充

明代 杨士奇
金璧承家好弟兄,至今乡里忆持平。早逢兵乱真能养,晚避徵书不爱名。 流水青山遗旧隐,白云芳草閟新茔。相思岂必曾相识,一读铭文已怆情。
jīn chéng jiā hǎo xiōng   zhì jīn xiāng chí píng zǎo féng bīng luàn zhēn néng yǎng wǎn   zhēng shū ài míng    
liú shuǐ qīng shān jiù yǐn   bái yún fāng cǎo xīn yíng xiāng céng xiāng shí   míng wén chuàng qíng