挽孙孟玙医士
生刍束玉见无因,宿草荒烟怅望频。转眼忽惊千古别,到头谁是百年人。
海边明月伤心夜,湖上青山掩泪春。惟有匡庐杏花树,东风依旧岁华新。
shēng
生
chú
刍
shù
束
yù
玉
jiàn
见
wú
无
yīn
因
,
sù
宿
cǎo
草
huāng
荒
yān
烟
chàng
怅
wàng
望
pín
频
zhuǎn
。
yǎn
转
hū
眼
jīng
忽
qiān
惊
gǔ
千
bié
古
dào
别
,
tóu
到
shuí
头
shì
谁
bǎi
是
nián
百
rén
年
人
。
hǎi
海
biān
边
míng
明
yuè
月
shāng
伤
xīn
心
yè
夜
,
hú
湖
shàng
上
qīng
青
shān
山
yǎn
掩
lèi
泪
chūn
春
wéi
。
yǒu
惟
kuāng
有
lú
匡
xìng
庐
huā
杏
shù
花
dōng
树
,
fēng
东
yī
风
jiù
依
suì
旧
huá
岁
xīn
华
新
。