挽遂初陈尚书

宋代 王义山
到得咸淳国步艰,几回杭疏动天颜。 丈夫那肯死牖下,余子从教活草间。 有分珠厓终着去,无心白发望生还。 故人目断暮云处,雾雨蒙蒙山外山。
dào xián chún guó jiān   huí háng shū dòng tiān yán  
zhàng kěn yǒu xià   cóng jiào huó cǎo jiān  
yǒu fèn zhū zhōng zhe   xīn bái wàng shēng huán  
rén duàn yún chù   méng méng shān wài shān