挽宋显夫

元代 刘闻
广阳帝王都,生才总豪杰。宋氏产凤毛,颉颃丹山穴。 大宋掇伦魁,千里誇汗血。挺挺庙堂具,自方稷与契。 小宋踵而生,抱才不屑屑。锦肠浣尘土,出语必清绝。 长公早厌世,士类增哽咽。赖有夫子贤,词林绍风烈。 吹篪发高响,掉鞅追往哲。特起步生云,屡空心如铁。 岌岌柱下冠,皇皇使者节。归弘虎闱讲,进造玉堂列。 自我初识君,交情何茂悦。往来几廿载,相视无冷热。 昨者纂三史,君名班马揭。走也徵自南,斐焉承乏缺。 停觞话宿昔,握手惊老拙。知君众人中,于我常念切。 过江宋史繁,纲领君自挈。是非有不齐,资君一言决。 可怜朱墨烦,易致精力竭。蹉跎齿未暮,浩荡髯已雪。 偶成三日阔,忽报二竖孽。问安榻频造,伏枕气就薾。 朝看戏彩郎,日夕拥衰绖。哀哀浮世梦,奚翅剑首吷。 人生无万全,赋予有更迭。古来贤达士,几人享期耋。 想君乘云气,英爽不变灭。往□见九泉,谁能久离别!
guǎng 广 yáng wáng dōu   shēng cái zǒng háo jié sòng shì chǎn fèng máo jié   háng dān shān xué    
sòng duō lún kuí   qiān kuā hàn xuè tǐng tǐng miào táng   fāng    
xiǎo sòng zhǒng ér shēng   bào cái xiè xiè jǐn cháng huàn chén chū   qīng jué    
cháng gōng zǎo yàn shì   shì lèi zēng gěng lài yǒu xián   lín shào fēng liè    
chuī chí gāo xiǎng   diào yāng zhuī wǎng zhé shēng yún   kōng xīn tiě    
zhù xià guān   huáng huáng shǐ 使 zhě jié guī hóng wéi jiǎng jìn   zào táng liè    
chū shí jūn   jiāo qing mào yuè wǎng lái niàn zài 廿 xiāng   shì lěng    
zuó zhě zuǎn sān shǐ   jūn míng bān jiē zǒu zhēng nán fěi   yān chéng quē    
tíng shāng huà 宿   shǒu jīng lǎo zhuō zhī jūn zhòng rén zhōng   cháng niàn qiè    
guò jiāng sòng shǐ fán   gāng lǐng jūn qiè shì fēi yǒu   jūn yán jué    
lián zhū fán   zhì jīng jié cuō tuó chǐ wèi 齿 hào   dàng rán xuě    
ǒu chéng sān kuò   bào èr shù niè wèn ān pín zào   zhěn jiù ěr    
cháo kàn cǎi láng   yōng cuī dié āi āi shì mèng   chì jiàn shǒu xuè    
rén shēng wàn quán   yǒu gēng dié lái xián shì   rén xiǎng dié    
xiǎng jūn chéng yún   yīng shuǎng biàn miè wǎng jiàn   jiǔ quán shuí   néng jiǔ bié