挽宋耆卿

宋代 薛师石
人如韫玉操如冰,拾芥推梨世岂能。 案上有琴恨旧响,墓头无火续寒灯。 一官祗是幽閒过,百行惟须健笔称。 此曲调高知音少,朗吟唤得九原譍。
rén yùn cāo bīng   shí jiè tuī shì néng  
àn shàng yǒu qín hèn jiù xiǎng   tóu huǒ hán dēng  
guān zhī shì yōu xián guò   bǎi xíng wéi jiàn chēng  
diào gāo zhī yīn shǎo   lǎng yín huàn jiǔ yuán yīng