晚霜曲

元代 吴师道
空云黯淡青鳞斜,月色惨惨黄铺沙。九天青女曳裾带,笑抛珠露成飞花。 僵禽淅飒动庭竹,城上啼乌怨如哭。琐窗疏帘点轻毳,古砌芳花凝碎玉。 绣帐垂深□□处,两两金乌喷晴雾。春浓入骨不知寒,屏外凄风倒回去。 烛龙破梦惊晴光,酒波煖滟酥花香。笑看碧瓦冻鸳鸯,岂知茅屋悲无裳。
kōng yún àn dàn qīng lín xié   yuè cǎn cǎn huáng shā jiǔ tiān qīng dài   xiào pāo zhū chéng fēi huā
jiāng qín dòng tíng zhú   chéng shàng yuàn suǒ chuāng shū lián diǎn qīng cuì   fāng huā níng suì
xiù zhàng chuí shēn     chù   liǎng liǎng jīn pēn qíng chūn nóng zhī hán   píng wài fēng dǎo huí
zhú lóng mèng jīng qíng guāng   jiǔ nuǎn yàn huā xiāng xiào kàn dòng yuān yāng   zhī máo bēi shang