万寿寺观文皇旧钟

明代 袁宏道
先皇举手移天毂,无冠少师鬓发秃。已将周孔一齐州,更假释梵庇冥族。 锤沙画蜡十许年,冶出洪钟二千斛。光如寒涧腻如肌,贝叶灵文满胸腹。 字画生动笔简古,矫若游龙与翔鹄。外书佛母万真言,内写杂花八十轴。 金刚般若七千字,几叶钟唇填不足。南山伐尽觅悬椎,诸葛庙前刈古木。 震开善法忉利宫,撼穷铁网莲花狱。鼎湖龙去几春秋,二百二回宫树绿。 蒸云炙日卧九朝,监寺优官谁敢触。大材无用且沉声,吠蚓啼虫满山谷。 今皇好古录断沟,琬琰天球充黄屋。十龙不惜出禁林,万牛回首移山麓。 沧海老霆行旧令,洛阳遗耇开新目。西山但觉神奸潜,易水不闻金人哭。 道旁观者肩相摩,车骑数月犹驰逐。翠色苍寒欲映人,当时良匠岂天竺。 万事粗疏谁不然,今人不堪为隶仆。兴悲运慈又一朝,万鬼如闻离械梏。 几时谏鼓似钟悬,尽拔苍生出沟渎。
xiān huáng shǒu tiān   guān shǎo shī bìn jiāng zhōu kǒng zhōu gèng   jiǎ shì fàn míng    
chuí shā huà shí nián   chū hóng zhōng èr qiān guāng hán jiàn bèi   líng wén mǎn xiōng    
huà shēng dòng jiǎn   jiǎo ruò yóu lóng xiáng wài shū wàn zhēn yán nèi   xiě huā shí zhóu    
jīn gāng qiān   zhōng chún tián nán shān jǐn xuán chuí zhū   miào qián    
zhèn kāi shàn dāo gōng   hàn qióng tiě wǎng lián huā dǐng lóng chūn qiū èr   bǎi èr huí gōng shù   绿  
zhēng yún zhì jiǔ cháo   jiān yōu guān shuí gǎn chù cái yòng qiě chén shēng fèi   yǐn chóng mǎn shān    
jīn huáng hào duàn gōu   wǎn yǎn tiān qiú chōng huáng shí lóng chū jìn lín wàn   niú huí shǒu shān    
cāng hǎi lǎo tíng xíng jiù lìng   luò yáng gǒu kāi xīn shān 西 dàn jué shén jiān qián   shuǐ wén jīn rén    
dào páng guān zhě jiān xiāng   chē shù yuè yóu chí zhú cuì cāng hán yìng rén dāng   shí liáng jiàng tiān zhú    
wàn shì shū shuí rán   jīn rén kān wèi xīng bēi yùn yòu zhāo wàn   guǐ wén xiè    
shí jiàn shì zhōng xuán   jǐn cāng shēng chū gōu