挽僧

明代 王恭
禅室焚香夜坐同,寺前新塔起悲风。浮云自是同生灭,空使行人哭远公。
chán shì fén xiāng zuò tóng   qián xīn bēi fēng yún shì tóng shēng miè   kōng shǐ 使 xíng rén yuǎn gōng