挽嫂

宋代 傅大询
闺门六十四年春,回首平生可痛情。不肯轑羹惊好客,直能炊扊奉难兄。 莫思秀水初来塈,岂料萧州竟逝倾。一望松楸三百里,年年遥为哭清明。
guī mén liù shí nián chūn   huí shǒu píng shēng tòng qíng kěn lǎo gēng jīng hào zhí   néng chuī yǎn fèng nàn xiōng    
xiù shuǐ chū lái   liào xiāo zhōu jìng shì qīng wàng sōng qiū sān bǎi nián   nián yáo wèi qīng míng