晚日

宋代 梅尧臣
晚日晴还暖,人闲见物机。 叶枯虫自裹,窗响蜜寻归。 林下见收柿,水边闻捣衣。 吾嗟久为客,却愧寄荆扉。
wǎn qíng hái nuǎn   rén xián jiàn  
chóng guǒ   chuāng xiǎng xún guī  
lín xià jiàn shōu shì   shuǐ biān wén dǎo  
jiē jiǔ wèi   què kuì jīng fēi