挽人母亡

明代 张宁
萱亲不可见,令子竟何依。落日啼乌鸟,晨风动綵衣。 伤心看陇树,清梦引慈闱。为问王孙贾,谁应望汝归。
xuān qīn jiàn   lìng jìng luò niǎo chén   fēng dòng cǎi    
shāng xīn kàn lǒng shù   qīng mèng yǐn wéi wèi wèn wáng sūn jiǎ shuí   yīng wàng guī