晚秋野望

唐代 刘沧
秋尽郊原情自哀,菊花寂寞晚仍开。高风疏叶带霜落, 一雁寒声背水来。荒垒几年经战后,故山终日望书回。 归途休问从前事,独唱劳歌醉数杯。
qiū jǐn jiāo yuán qíng āi   huā wǎn réng kāi gāo fēng shū dài shuāng luò  
yàn hán shēng bèi shuǐ lái huāng lěi nián jīng zhàn hòu   shān zhōng wàng shū huí
guī xiū wèn cóng qián shì   chàng láo zuì shù bēi