晚秋闲居

唐代 张籍
独坐高秋晚,萧条足远思。家贫常畏客,身老转怜儿。 万种尽闲事,一生能几时。从来疏懒性,应只有僧知。
zuò gāo qiū wǎn   xiāo tiáo yuǎn jiā pín cháng wèi   shēn lǎo zhuǎn lián ér
wàn zhǒng jǐn xián shì   shēng néng shí cóng lái shū lǎn xìng   yīng zhǐ yǒu sēng zhī