宛丘叹

金朝 元好问
秦阳陂头人迹绝,荻花茫茫白于雪。当年万家河朔来,尽出牛头入租帖。 苍髯长官错料事,下考大笑阳城拙。至今三老背肿青,死为逋悬出膏血。 君不见刘君宰叶海内称,饥摩寒拊哀孤茕。碑前千人万人泣,父老梦见如平生。 冰霜纨裤渠有策,如我碌碌当何成!荒田满眼人得耕,诏书已复三年征。 早晚林间见鸡犬,一犁春雨麦青青。
qín yáng bēi tóu rén jué   huā máng máng bái xuě dāng nián wàn jiā shuò lái   jǐn chū niú tóu tiē
cāng rán zhǎng guān cuò liào shì   xià kǎo xiào yáng chéng zhuō zhì jīn sān lǎo bèi zhǒng qīng   wèi xuán chū gāo xuè
jūn jiàn liú jūn zǎi hǎi nèi chēng   hán āi qióng bēi qián qiān rén wàn rén   lǎo mèng jiàn píng shēng
bīng shuāng wán yǒu   dāng chéng   huāng tián mǎn yǎn rén gēng   zhào shū sān nián zhēng
zǎo wǎn lín jiān jiàn quǎn   chūn mài qīng qīng