晚秋农家

宋代 陆游
秋雨无时休,令我双鬓缟。 庭荒何由鉏,木落不得扫。 遣奴入城市,寸步困泥潦。 菰首幸可烹,刍豢置勿道。
qiū shí xiū   lìng shuāng bìn gǎo
tíng huāng yóu chú   luò sǎo
qiǎn chéng shì   cùn kùn lǎo
shǒu xìng pēng   chú huàn zhì dào