晚秋羁情

唐代 佚名
悄焉独立思畴昔,忽尔伤心泪旋滴。常时游涉事文华,今日羁缧困戎敌。 知音好识竟何在,黯然已矣山河隔。吊影惭魂嗟一身,夕往朝来绝三益。 非论邂逅离朋友,抑亦沦济彫羽翮。自怜销瘦衣渐宽,谁念恓惶心转窄。 近来殊俗盈衢路,尚见蒿莱遍街陌。屋宇摧残无个存,犹是唐家旧踪迹。 城边谷口色苍茫,木落霜飞风淅沥。凌晨煞气半天红,薄暮寒云满山白。 羁绁时深情愤怒,漂泊乡遥心感激。不忧懦节向戎夷,只恨更长愁寂寂。
qiāo yān chóu   ěr shāng xīn lèi xuán cháng shí yóu shè shì wén huá jīn   léi kùn róng    
zhī yīn hǎo shí jìng zài   àn rán shān diào yǐng cán hún jiē shēn   wǎng zhāo lái jué sān    
fēi lùn xiè hòu péng you   lún diāo lián xiāo shòu jiàn kuān shuí   niàn huáng xīn zhuǎn zhǎi    
jìn lái shū yíng   shàng jiàn hāo lái biàn jiē cuī cán cún yóu   shì táng jiā jiù zōng    
chéng biān kǒu cāng máng   luò shuāng fēi fēng líng chén shà bàn tiān hóng   hán yún mǎn shān bái    
xiè shí shēn qíng fèn   piāo xiāng yáo xīn gǎn yōu nuò jié xiàng róng zhǐ   hèn gèng zhǎng chóu