挽七十六翁少和盛先生古体一章

明代 王世贞
秦人刺扁生,曹公僇华氏。念非遘凶残,此曹会不死。 盛翁擅秘方,且复精名理。肘有青囊书,舌余上池水。 出奇不为恒,所治人立起。手诊贫儿腕,巷停富客轨。 义声冠当时,颠癖亦尔尔。昨岁冬仲朔,冲寒过吾里。 宗戚若而辈,赖翁锡余齿。华筵簇高张,郑声奏绮靡。 翁去不复顾,自抱琵琶妓。风流一朝尽,有药它人饵。 七十六年春,花飞逐湍驶。犹举逸少云,乐死胜二子。 为悰虽不同,伤生亦如此。惜哉三仙翁,制命不在己。
qín rén biǎn shēng   cáo gōng huá shì niàn fēi gòu xiōng cán   cáo huì    
shèng wēng shàn fāng   qiě jīng míng zhǒu yǒu qīng náng shū shé   shàng chí shuǐ    
chū wéi héng   suǒ zhì rén shǒu zhěn pín ér wàn xiàng   tíng guǐ    
shēng guān dāng shí   diān ěr ěr zuó suì dōng zhòng shuò chōng   hán guò    
zōng ruò ér bèi   lài wēng chǐ 齿 huá yán gāo zhāng zhèng   shēng zòu    
wēng   bào pa fēng liú zhāo jǐn yǒu   yào rén ěr    
shí liù nián chūn   huā fēi zhú tuān shǐ yóu shǎo yún   shèng èr zi    
wèi cóng suī tóng   shāng shēng zāi sān xiān wēng zhì   mìng zài