晚晴见雪呈梦锡

宋代 孔平仲
东北风声急,西南日景斜。断云方散锦,飞雪忽成花。 见落初犹少,量深久渐加。远天明映玉,晴地湿团沙。 浩荡随阴气,须臾变水华。清辉迷粉蝶,寒色带昏鸦。 又是流年暮,同居沧海涯。寂寥求自遣,小咏寄诗家。
dōng běi fēng shēng   西 nán jǐng xié duàn yún fāng sàn jǐn fēi   xuě chéng huā    
jiàn luò chū yóu shǎo   liàng shēn jiǔ jiàn jiā yuǎn tiān míng yìng qíng   shī tuán 湿 shā    
hào dàng suí yīn   biàn shuǐ huá qīng huī fěn dié hán   dài hūn    
yòu shì liú nián   tóng cāng hǎi liáo qiú qiǎn xiǎo   yǒng shī jiā